Truyện Kiều, bản 1871
Truyện Kiều, bản 1871
Trang 117 / 136
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Hội là trả chút nghĩa người,
Sầu này dằng dặc muôn đời chưa quên!
Kiếp này duyên đã phụ duyên,
Dạ đài còn biết sẽ đền lai sinh.
Mấy lời ký chú đinh ninh,
Ghi lòng để dạ cất mình ra đi.
Phận sao bạc mấy Kiều nhi,
Chàng Kim về đó, con thì đi Đâu?"
Ông bà càng nói, càng đau,
Chàng càng nghe nói, càng dàu như dưa.
Vật mình bão gió tuôn mưa,
Dầm dề giọt ngọc, thẫn thờ hồn mai!
Đau đòi đoạn, ghẻ đòi thôi,
Tỉnh ra lại khóc, khóc rồi lại mê.
Thấy chàng đau nỗi biệt ly,
Nhận ngừng ông mới vỗ về lại khuyên :
“Bây đã ván đã đóng thuyền,
Đã đành phận bạc khôn đền tình chung!
Quá thương chút nghĩa nham bòng.
Nghìn vàng thân ấy thì hòng bỏ sao?”
Dỗ dành khuyên giải trăm chiều,
Lửa phiền khôn dập , càng khêu mối phiền!
Thề xưa giở đến kim hoàn,
Của xưa lại giở đến đàn với hương.
Quốc ngữChú thích
Hội“Gọi” là trả chút...
bão... “vẫy” gió tuôn mưa,
ghẻ... “ngất” đòi thôi,
lại khuyên... vỗ về “giải” khuyên
đãBây “giờ” ván đã...
nham... chút nghĩa “đèo” bòng,
thì hòngNghìn vàng thân ấy “dễ” hòng bỏ sao?”
khôn dậpLửa phiền “càng” dập, càng khêu mối phiền!
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1871
Tác giả:
N/A
Loại tài nguyên:
Manuscript, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1871
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Chữ Nôm , Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.