Truyện Kiều, bản 1871
Truyện Kiều, bản 1871
Trang 33 / 136
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Vì ai rụng cải rơi trâm ,
Để con bèo nổi mây chìm vì ai?
Lời con dặn lại một hai,
Dẫu mòn bia đá dám sai tấc vàng!"
Lạy thôi nàng lại thưa chiềng:
"Nhờ cha trả được nghĩa chàng cho xuôi.
Thứ chi thân phận tôi đòi,
Dẫu rằng xương trắng quê người quản đâu!"
Xiết bao kể nỗi tấm sầu,
Khắc canh đã giục nam lâu mấy hồi.
Kiệu hoa đâu đã đến ngoài,
Quản huyền đâu lại giục ngày sinh ly.
Đau lòng kẻ ở người đi,
Giọt rơi thấm đá, tơ chia rũ tằm.
Trời hôm mây kéo tối rầm,
Dàu dàu ngọn cỏ, đầm đầm cành sương.
Rước nàng về đến trú phường,
Bốn bề xuân khoá một nàng ở trong.
Ngập ngừng thẹn lục e hồng,
Nghĩ lòng lại xót xa lòng đòi phen.
Phẩm tiên rơi đến tay hèn,
Hoài công nắng giữ mưa gìn với ai!
Biết thân đến bước lạc loài,
Nhị đào đã bẻ cho người tình chung.
Quốc ngữChú thích
trâm... rụng cải rơi “kim”,
lại... nàng “mới” thưa chiềng
Thứ“Sá” chi thân phận...
tấm... kể nỗi “thảm” sầu,
lạiQuản huyền đâu “đã” giục “người” sinh ly.
Giọt“Lệ” rơi thấm đá,...
khoáBốn bề xuân “toả”...
đãNhị đào “thà” bẻ cho người tình chung.
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1871
Tác giả:
N/A
Loại tài nguyên:
Manuscript, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1871
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Chữ Nôm , Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.