Truyện Kiều, bản 1871
Truyện Kiều, bản 1871
Trang 42 / 136
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Thương ôi, tài sắc mực này,
Một dao oan nghiệt dứt dây phong trần.
Nỗi oan phá lở xa gần,
Trong nhà người chật một lần như nêm.
Nàng thì bằn bặt giấc tiên,
Mụ thì mồn một mặt nhìn hồn bay.
Vực nàng vào chốn hiên tây,
Cắt người coi sóc, liền thầy thuốc thang.
Nào hay chưa hết trần duyên,
Trong mây thôi đã đứng bên một nàng.
Rỉ rằng: "Nhân quả dở dang,
Đã toan trốn nợ đoạn tràng được sao?
Số còn nặng nghiệp má đào,
Người dù muốn quyết, trời nào đã cho!
Hãy xin hết kiếp liễu bồ,
Sông Tiền Đường sẽ hẹn hò về sau."
Thuốc thang suốt một ngày thâu,
Giấc mê nghe đã dàu dàu vừa tan.
Tú bà chực sẵn bên màn,
Gieo lời khuyên giải miên man gỡ dần.
"Một người dễ có mấy thân.
Hoa xuân đăng nhuỵ, ngày xuân còn dài.
Cũng là lỡ một lầm hai,
Đá vàng sao nỡ ép nài mây mưa .
Quốc ngữChú thích
mựcThương ôi, tài sắc “bậc” này,
pháNỗi oan “vỡ” lở xa gần,
mồn mộtMụ thì “cầm cập”...
liền... “rước” thầy thuốc “men”.
Trong mây thôi đãTrong “mê dường” đã đứng bên một nàng.
Gieo“Lựa” lời khuyên giải “mơn” man gỡ dần.
đăngHoa xuân “đương” nhuỵ...
mây mưa... ép nài “mưa mây”.
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1871
Tác giả:
N/A
Loại tài nguyên:
Manuscript, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1871
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Chữ Nôm , Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.