Truyện Kiều, bản 1871
Truyện Kiều, bản 1871
Trang 5 / 136
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Một vùng cỏ áy bóng tà,
Gió hiu hiu thổi một vài ngọn lau.
Rút trâm sẵn giắt mái đầu,
Vạch da cây vịnh bốn câu ba vần.
Lại càng mê mẩn tâm thần,
Lại càng đứng lặng tần ngần chẳng ra.
Lại càng ủ dột nét hoa,
Sầu tuôn đứt nối, châu sa vắn dài.
Vân rằng: "Chị cũng nực cười,
Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa."
Rằng: “Hồng nhan tự nghìn xưa,
Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu.
Nỗi niềm tưởng đến mà đau,
Thấy người nằm đó biết sau thế nào?"
Quan rằng: "Chị nói hay sao,
Một điều là một vận vào khó nghe.
Ở đây âm khí nặng nề,
Bóng chiều đã ngả, dặm hoè còn xa.”
Kiều rằng: "Những đấng tài hoa,
Chết là thể phách, còn là tinh anh.
Dễ thay tình lại gặp tình.
Chờ xem ắt thấy hiển linh bây giờ."
Một lời nói chửa kịp thưa,
Phút đâu trận gió cuốn cờ đến ngay.
Quốc ngữChú thích
ngọnGió hiu hiu thổi một vài “bông” lau.
nghìnRằng: Hồng nhan tự “thuở” xưa,
điềuMột “lời” là một vận vào khó nghẹ
hoèBóng chiều đã ngả, dặm “về” còn xa.
Chết“Thác” là thể phách...
thayDễ “hay” tình lại...
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1871
Tác giả:
N/A
Loại tài nguyên:
Manuscript, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1871
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Chữ Nôm , Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.