The 1866 edition of The Tale of Kiều
The 1866 edition of The Tale of Kiều
Page 47 / 136
Tips: Click on any Hán-Nôm character to look it up in the dictionaries.
Nàng rằng: "Muôn sự ơn người,
Thế nào xin quyết một bài cho xong ?"
Rằng: "Ta có ngựa truy phong ,
tên dưới trướng vốn dòng kiện nhi .
Thừa cơ lẻn bước ra đi,
Ba mươi sáu chước , chước gì lại hơn?
Dù khi gió kép, mưa đơn,
Có ta đây cũng chẳng cơn cớ gì!"
Nghe lời, nàng đã sinh nghi.
Song đà quá đến quản gì được thân.
Cũng liều nhắm mắt đưa chân,
Mà xem con Tạo xoay vần đến đâu!
Cùng nhau lẻn bước dưới lầu,
Song song, ngựa trước ngựa sau một đoàn.
Đêm thu khắc lậu canh tàn ,
Gió cây trút lá, trăng ngàn ngậm gương.
Lối mòn cỏ lợt [mùi/màu] sương,
Lòng quê đi một bước đường một đau.
Tiếng gà xao xác gáy mau,
Tiếng người đâu đã mé sau dậy dàng.
Nàng càng thổn thức gan vàng ,
Sở Khanh đã rẽ dây cương lối nào!
Một mình khôn biết làm sao,
Dặm rừng bước thấp bước cao hãi hùng.
Modern VietnameseNote
Thế nào xin quyết một bài cho xongcâu này ý nói Sở khanh cứ chần chừ chưa quyết định đưa Thuý Kiều đi trốn nên nàng mới yêu cầu chàng hãy “quyết một bài cho xong”.
truy phongđuổi theo được gió, ý nói chạy rất nhanh.
tên dưới trướngngười hầu hạ dưới màn tức kẻ theo hầu.
kiện nhingười trẻ tuổi có sức mạnh.
Thừa cơnhân dịp người ta không để ý.
Ba mươi sáu chướclấy ý ở câu: “Tam thập lục kế tẩu vi thượng sách” = ba mươi sáu chước, chạy trốn là chước hay nhất.
cơn cớtức “can cớ” nghĩa là liên can vì duyên cớ gì.
quá đếnnên đọc là “quá đỗi”. Nghĩa là quá chừng, lỡ đã làm sai quấy quá rồi không lấy lại được nữa. Chữ này mang một ý nghĩa kín đáo. Theo nguyên truyện thì Sở khanh, ngày 21 có vượt tường đến với Thuý Kiều nhưng chưa đưa nàng đi trốn ngay mà còn lợi dụng đêm đầu tiên ấy để ăn nằm với nàng. Kiều đã phải chiều lòng Sở khanh vì muốn được chàng cứu vớt và nghĩ mình cũng chẳng còn trinh trắng gì nữa. Đêm sau chàng lại đến. Kiều đã phải yêu cầu: “Thế nào xin quyết một bài cho xong”. Sở khanh mới rủ Kiều đi trốn, cho đó là cách hay nhất. Kiều nghe như vậy đã sinh nghi, nhưng tấm thân mình đã phó thác cho hắn rồi, đã “quá đỗi” rồi biết làm sao? Đành phải liều vậy.
canh tànđêm đã khuya. Thuý Kiều theo Sở khanh đi trốn như vậy không phải là ngày 21 giờ tuất (9 giờ tối) mà vào ngày hôm sau lúc đêm đã khuya lắm rồi. Có hiểu như vậy chúng ta mới khỏi thắc mắc tại sao ngày 21 lúc 9 giờ tối mà Nguyễn Du lại tả “trăng ngàn ngậm gương”.
chữ nôm viết 𠃅 thì có thể phiên là mái hoặc mé. Ở đây phiên là mé thì đúng nghĩa hơn, tức là ở mé đắng sau.
gan vàngtức lòng dạ, chữ vàng được dùng cho đẹp lời.
rẽcũng viết trẽ như bản Kom 𢶾. Ta thường nói rẽ. Ở đây tả Sở khanh đã kéo dây cương cho ngựa rẽ vào con đường tắt rồi lẩn đi mất.
Dặm rừngđường đi ở trong rừng.
Title:
The 1866 edition of The Tale of Kiều
Authors:
N/A
Resource Types:
Text, Manuscript
Place of Publication:
Vietnam
Date Created:
1866
Formats:
Digital
Languages:
Han-Nom, Vietnamese
Subjects:
Nôm script--Vietnam, Vietnamese classical literature, Vietnamese literature
Access Condition:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.