Vân Tiên Cổ Tích Tân Truyện
Trong truyện Lục Vân Tiên, Nguyễn Đình Chiểu đã dựng lên cả một xã hội trong đó những nhân vật chính diện tiêu biểu là Lục Vân Tiên và Kiều Nguyệt Nga đã tượng trưng cho tài năng, trí tuệ, nhân phẩm của con người. Đó là những con người học rộng, tài cao. Tuy mỗi người mỗi vẻ, mỗi nét mặt khác nhau, nhưng họ đều là những người "cương trực", "khẳng khái", "vị tha" và “trọng nghĩa hiệp". Họ sẵn sàng cứu giúp người khác không sợ khó khăn nguy hiểm và nêu cao cái nghĩa khí “giữa đường gặp sự bất bình chẳng tha". Họ kiên trì đứng về lẽ phải mà suy nghĩ và hành động. Những đặc tính cao đẹp đó cững chính là những đức tính cơ bản của con người Việt Nam nói chung và của nhân dân Nam Bộ nói riêng.
Vân Tiên Cổ Tích Tân Truyện
Trang 5 / 104
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Vân Tiên vội vã tạ ơn
Trăm năm xin hẵng keo sơn một lờị
Ra đi vừa tận chân trời
Ngùi ngùi lại ngó vào nơi thánh đường
Than rằng Thiên các nhất phương
Thầy vương đoạn thảm, tớ vương đoạn sầu
Quản bao mình trẻ giãi dầu
Mang đai Tử Lộ quảy bầu Lưu Linh
Ngày nào cá nước gặp duyên
Rạng danh con thảo phỉ nguyền tôi ngay
Kể từ tách dặm tới nay
Mỏi mê tính đã bấy chầy xông sương
Đoái tai phong cảnh thêm thương
Vơi vơi dặm cũ, nẻo đường còn xa
Phút đâu đã tới lân gia
Trước là thăm bạn sau là nghỉ chân
Việc chi la khóc tưng bừng
Đều đem nhau chạy vào rừng lên non
Tiên rằng các chú cùng con
Việc chi cấp tốc bon bon chạy hoài
Quốc ngữChú thích
keo sơnhai chất dẻo, dính dùng để gắn đồ vật. Người ta thường dùng để chỉ sự bẳn chặt khăng khít trong tình bạn bè. ở đây có nghĩa là gắn bó đinh ninh.
Thiên các nhất phươngmỗi người một phương
Tử Lộtên của Trọng Do, một hiền triết đời Xuân thu, học trò Khổng tử, nhà nghèo, thường đội gạo thuê, lấy tiền nuôi mẹ
cá nướcChỉ sự gặp gỡ mà tương đắc với nhau, như cá với nước. ở đây chỉ sự thi đỗ, công danh thành đạt
phỉ nguyềnthỏa lòng. Cả hai câu ý nói: biết bao giờ cá nước gặp duyên, công danh thành toại, để con người trung hiếu sẽ làm rạng rỡ gia đình và thỏa chí giúp vua giúp nước
tách dặmrời bước trên dặm đường
xông sươngxông pha sương gió
Vơi vơinghĩa chính của tiếng Bắc là cạn bớt, cạn dần dần, hơi vơị ở đây, tác giả dùng theo tiếng miền Nam, nghĩa là thăm thẳm. ở câu 234 “Dặm dài vơi vơi” câu 279 “ vơi vơi đất rộng trời dài” dưới đây cũng như ở câu này, chữ “vơi vơi” đẳu dùng với nghĩa thăm thẳm, mênh mông. Dặm cũ: tức dặm đường về nhà
lân gianhà hàng xóm. Đây nói nhà ở gần đó
Tiêu đề:
Vân Tiên Cổ Tích Tân Truyện
Tác giả:
Author:
Loại tài nguyên:
Image, Text
Nơi xuất bản:
Vietnam
Ngày tạo:
N/A
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.