Truyện Kiều, bản 1866
Trang bị thiếu
Trang 112 / 136
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Ma đưa lối, quỉ đem đường,
Lại tìm những tính đoạn trường mà đi.
Hết hạn ấy đến nạn kia,
Thanh lâu hai lượt , thanh y hai lần .
Trong vòng giáo dựng gươm trần,
Kề răng hùm sói , gửi thân tôi đòi.
Giữa dòng nước dẫy sóng dồi,
Trước hàm rồng cá, gieo mình vắng tanh.
Oan kia theo mãi với tình,
Một mình mình biết, một mình mình hay.
Làm cho sống đoạ thác đày,
Đoạn trường cho hết kiếp này mới thôi!"
Giác Duyên nghe nói rụng rời :
"Một đời nàng nhé thương ôi còn gì!"
Sư rằng song chẳng hề chi,
Nghiệp duyên cân lại nhắc đi còn nhiều.
Xét trong tội nghiệp Thuý Kiều,
Mắc điều tình ái, khỏi điều tà dâm.
Lấy tình thâm, trả tình thâm,
Bán mình đã động hiếu tâm đến trời!
Hại một người , cứu một người,
Biết đường khinh trọng, biết lời phải chăng.
Thửa công đức ấy ai bằng?
Túc khiên đã rửa lâng lâng sạch rồi.
Quốc ngữChú thích
Thanh lâu hai lượtThanh lâu hai lượt: Thuý Kiều phải vào thanh lâu hai lần; một lần ở Lâm Truy trong tay Tú bà và một lần ở Châu Thai trong tay Bạc Bà.
thanh y hai lầnThanh y hai lần: Thuý Kiều phải làm con hầu hai lần: một lần ở nhà Hoạn bà và một lần ở nhà Hoạn thư. Kiều Oánh Mậu sửa lại là một lần thì cũng có lý vì tuy ở hai nơi (nhà Hoạn bà và nhà Hoạn thư) nhưng chỉ có một lần liên tục ở nhà họ Hoạn.
Kề răng hùm sóiKề răng hùm sói: đây là lời của Tam Hợp đạo cô nói về cảnh Thuý Kiều bị lọt vào vòng gươm giáo thì ắt gặp phải bọn tướng dữ như hùm beo, ý chỉ Hồ Tôn Hiến và các tướng tá dưới quyền hắn.
rụng rờiRụng rời: sợ quá đến nỗi tưởng như rụng rời cả tay chân. *Sư rằng*: Hoạ phúc [ ] còn gì: đoạn này từ câu 2655 đến 2676 là lời của Tam Hợp đạo cô [ ] *Nguyên truyện* viết: Sư Tam Hợp nói: Người ta sinh ra trên đời, phúc bởi tu đức mà được hưởng, khổ vì tình phải chịu, nàng Kiều nhân vì ái tình gây lên cảnh khổ, bởi vậy dẫu cho ở nhà vàng cũng không dám ở lâu, mà chốn đoạn trường thường thường phải đày đến, nợ yên hoa phải chịu hai lầm, tội cảnh con hầu phải chịu một án, trong gươm giáo bạn với mấy tướng hùm beo, dưới sóng lớn làm mồi cho cá rồng, mới hết kiếp ấy.
Nghiệp duyênNghiệp duyên: (*nghiệp*: từ nhà Phật, theo thuyết luân hồi, người ta sống hết kiếp này lại hoá ra kiếp khác. Mỗi kiếp của ta lại đeo theo cái nghiệp do ta gây ra từ kiếp trước. Cái nghiệp do hành động của ta mà thành ra đó, chữ phạn gọi là karma, chữ Hán gọi là nghiệp báo hay nghiệp, ta thường gọi là nợ tiền kiếp; *duyên*: cái nhân, nhà Phật cho vì nhân mà được quả là duyên) căn duyên của việc làm thiện hay là ác như thiện nghiệp là nhân duyên gây nên thiên quả, ác nghiệp là nhân duyên gây nên ác quả.
Hại một ngườiHại một người: chỉ Từ Hải.
ThửaThửa: tiếng trợ từ để chỉ cái gì thuộc về ai.
công đứcCông đức: công đức ấy của Thuý Kiều.
Túc khiênTúc khiên: (*túc*: trước; *khiên*: tội lỗi) tội lỗi kiếp trước đã phạm phải.
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1866
Tác giả:
N/A
Loại tài nguyên:
Manuscript, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1866
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Chữ Nôm , Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.