Truyện Kiều, bản 1866
Trang bị thiếu
Trang 92 / 136
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Nàng rằng: "Người dạy quá lời,
Thân này còn dám xem ai làm thường!
Xót riêng chọn đá thử vàng ,
Biết đâu mà gửi can tràng vào đâu?
Còn như vào trước ra sau,
Ai cho kén chọn vàng thau tại mình?
Từ rằng: "Lời nói hữu tình,
Khiến người lại nhớ câu Bình Nguyên Quân .
Lại đây xem lại cho gần,
Phỏng tin được một vài phần hay không?
Thưa rằng: "Lượng cả bao dong,
Tấn Dương được thấy mây rồng có phen.
Rộng thương cỏ nội hoa hèn,
Chút thân bèo bọt dám phiền mai sau!"
Nghe lời vừa ý, gật đầu,
Cười rằng: "Tri kỉ trước sau mấy người!
Khen cho con mắt tinh đời,
Anh hùng đứng giữa trần ai mới già!
Một lời đã biết đến ta,
Muôn chung nghìn tứ cũng là có nhau!"
Hai bên ý hợp, tâm đầu,
Khi thân, chẳng lọ là cầu mới thân!
Ngỏ lời nói với băng đại,
Tiền (?) trăm lại cứ nguyên quân chiếu hoàn.
Quốc ngữChú thích
chọn đá thử vàngChọn đá thử vàng: chọn đá xem có đá quí, có ngọc không, thử vàng xem có vàng tốt không. Cả câu ý nói: riêng trong lòng cũng muốn tìm một người tử tế, một người tri kỷ trong đám khách đến chơi ở thanh lâu.
can tràngCan tràng: gan ruột, ý nói nỗi lòng.
câu Bình Nguyên QuânCâu Bình Nguyên quân: chỗ này Tản Đà có nhận xét rằng: Nhân ở trên, lời Kiều có câu. Biêt đâu mà gửi can tràng vào đâu? Cho nên đây có câu này lời Từ Hải, là lấy bởi hai câu thơ Đường: Bất tri can đảm hướng thuỳ thị, linh nhân khước ức Bình Nguyên quân song mà nhận ra hơi ngang nghĩa, chỗ ngang ở một chữ câu. Nhận xét ấy của Tản Đà là đúng vì chữ câu đây phải hiểu là câu nói của Bình Nguyên quân chứ không phải câu thơ của Cao Thích nói về Bình Nguyên quân. Chúng ta đã biết rằng Bình Nguyên quân (Triệu Thắng) là một vị tướng thời Chiến quốc, có tính hào hiệp, mời khách ăn trong nhà hằng đến ba ngàn người. Khi nước Tần đem quân sang đánh kinh đô Hàm Đan, ông có kén một đoàn tuỳ tùng để sang cầu cứu bên nước Sở nhưng tìm mãi vẫn thiếu một người. Mao Toại cũng là thực khách trong nhà xin đi tháp tùng Bình Nguyên quân tỏ vẻ ngần ngại bảo rằng: Người có tài cũng như mũi dùi ở trong tay áo, đầu nhọn của nó tất phải thò ra. Vậy sao lâu nay không thấy ông lộ ra tài năng gì cả? Mao Toại trả lời: Chuyến này đi rồi ông sẽ thấy. Quả nhiên chuyến ấy Mao Toại đã làm nên việc. Từ Hải đã mượn câu chuyện ấy để khen nàng Kiều có con mắt tinh đời, tinh hơn cả Bình Nguyên quân, biết được ngay Từ Hải là bậc anh hùng từ lúc còn trần ai. Vậy câu Bình Nguyên Quân đây là câu nói của Bình Nguyên quân bảo Mao Toại chứ không phải câu thơ của Cao Tích.
Tấn DươngTấn Dương: tên đất nay thuộc tỉnh Thái Nguyên, tỉnh Sơn Tây. Cả câu ý nói Thuý Kiều tin rằng Từ Hải sẽ làm nên được nghiệp đế như Đường Cao tổ đã từ đất Tấn Dương dấy lên.
trần aiTrần ai: bụi bậm, ý nói lúc còn chưa làm nên, còn phải chịu gian nan khổ sở.
Muôn chung nghìn tứMuôn chung nghìn tứ: (*chung*: đồ dùng đong thóc đựng được 6 hộc 4 đấu, *tứ*: xe đóng bốn ngựa) muôn chung thóc, nghìn cỗ xe bốn ngựa, ý nói được quyền cao chức trọng giàu sang phú quí.
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1866
Tác giả:
N/A
Loại tài nguyên:
Manuscript, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1866
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Chữ Nôm , Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.