Truyện Kiều, bản 1870
Truyện Kiều, bản 1870
Trang 16 / 233
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Thềm hoa khách đã trở hài,
Nàng còn cầm lại một hai tự tình.
Gió đâu sịch bức mành mành,
Tỉnh ra mới biết là mình chiêm bao.
Trông theo nào thấy đâu nào,
Hương thừa dường hãy ra vào đâu đây.
Một mình lưỡng lự canh chầy,
Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh.
Hoa trôi bèo dạt đã đành.
Biết duyên mình, biết phận mình thế thôi!
Nỗi riêng lớp lớp sóng dồi,
Nghĩ nguồn cơn lại sụt sùi đòi cơn.
Giọng kiều rền rĩ trướng loan,
Nhà huyên chợt tỉnh hỏi cơn cớ gì?
Quốc ngữChú thích
cầm lạiNàng còn “ở” lại một hai tự tình. (LVĐ)<br>  Các bản LNP, DMT, T.H.Ư, KOM và QVĐ đều chép là “cầm lại”, chỉ có bản LVĐ chép là “ở lại”.
nguồn cơnNghĩ “đòi” cơn lại sụt sùi đòi cơn (LVĐ)
Giọng kiềuHai bản LNP và T.H.Ư đều chép là 翹 (Kiều) các bản LVĐ, DMT, KOM và QVĐ chép là 嬌 (kiều). Ở đây viết 翹 để chỉ đích danh Thúy Kiều thì đúng hơn.
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1870
Tác giả:
Unknown:
Loại tài nguyên:
Image, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1870
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.