Truyện Kiều, bản 1871
Truyện Kiều, bản 1871
Trang 111 / 136
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Những là oan khổ lưu ly,
Chờ cho hết kiếp còn gì là thân?
Mười lăm năm, bấy nhiêu lần,
Làm gương cho khách hồng quần thử soi!
Đời người đến thế thì thôi!
Trong cơ dương cực âm hồi khôn thay .
Mấy người vì nghĩa xưa nay,
Trời làm chi đến lâu ngày càng thương!
Giác Duyên từ tiết giã nàng,
Đeo bầu quảy níp, rộng đường vân du.
Gặp bà Tam Hợp đạo cô,
Thong dong hỏi hết nhỏ to sự nàng:
"Người sao hiếu nghĩa đủ đường?
Kiếp sao rặt những đoạn trường thế thôi?"
Sư rằng: "Phúc hoạ đạo trời,
Cội nguồn cũng ở lòng người mà ra.
Có trời mà cũng tại ta,
Tu là cội phúc, tình là dây oan.
Thuý Kiều sắc sảo khôn ngoan,
Vô duyên là phận hồng nhan đã đành.
Lại mang lấy một chữ Tình,
Khư khư mình buộc lấy mình vào trong.
Vậy nên những tính thong dong,
Ở không yên ổn, ngồi không vững vàng.
Quốc ngữChú thích
dương cực âm hồi khôn thayTrong cơ “âm cực dương hồi không hay”.
nghĩaMấy người “hiếu” nghĩa xưa nay,
tínhVậy nên những “chốn” thong dong,
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1871
Tác giả:
N/A
Loại tài nguyên:
Manuscript, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1871
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Chữ Nôm , Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.