Truyện Kiều, bản 1871
Truyện Kiều, bản 1871
Trang 132 / 136
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Nàng rằng: "Phận thiếp đã đành,
Có làm chi nữa cái mình bỏ đi!
Nghĩ chàng nghĩa cũ tình ghi,
Chiều lòng gọi có xướng tuỳ mảy may.
Riêng lòng đã thẹn lắm thay,
Cũng đà mặt dạn mày dày khó coi!
Những là âu yếm vành ngoài,
Còn toan mở mặt với người cho qua.
Lại như những thói người ta,
Vớt hương dưới đất, bẻ hoa cuối mùa.
Cũng nhơ giở nhuốc bày trò,
Còn tình đâu nữa mà thù đấy thôi!
Người yêu ta xấu với người,
Yêu nhau thì lại bằng mười phụ nhau!
Cửa nhà dù tính về lâu ,
Thì còn em đó, lọ cầu chị đây?
Chữ trinh còn một chút này,
Chẳng cầm mộc vững đông giày cho tan!
Còn nhiều ân ái chan chan,
Hay gì vầy cái hoa tàn mà biết?”
Chàng rằng: "Gắn bó một lời,
Bỗng không cá nước chim trời lỡ nhau.
Xót người lưu lạc bấy lâu,
Tưởng thề thốt nặng cũng đau đớn lắm !
Quốc ngữChú thích
Những “như” âu yếm vành ngoài,
Cũng nhơ“Khéo là” giở nhuốc...
lâuCửa nhà dù tính về “sau”,
mộcChẳng cầm “cho” vững “lại” giày cho tan!
cáiHay gì vầy “cánh” hoa tàn mà “chơi”?
lắmTưởng thề thốt nặng cũng đau đớn “nhiều”!
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1871
Tác giả:
N/A
Loại tài nguyên:
Manuscript, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1871
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Chữ Nôm , Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.