Truyện Kiều, bản 1871
Truyện Kiều, bản 1871
Trang 134 / 136
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Nàng rằng: "Vì mấy đường tơ,
Lắm người cho đến bây giờ lại thôi.
Ăn năn thì sự đã rồi,
Nể lòng người cũ vâng lời một phen."
Phím đàn dè dặt tay tiên,
Khói trầm cao thấp, tiếng đàn gần xa.
Khúc đâu đầm ấm dương hoà,
Ấy là hồ điệp hay là Trang sinh.
Khúc đâu êm ái xuân tình,
Ấy hồn Thục đế hay mình đỗ quyên?
Trong sao châu nhỏ duềnh quyên,
Ấm sao hạt ngọc Lam Điền mới đông!
Lọt tai nghe suốt năm cung,
Tiếng nào là chẳng não nùng xôn xao.
Chàng rằng: "Phổ ấy tay nào,
Xưa sau sầu thảm, nay sao vui vầy?
Thương vui bởi tại lòng này,
Hay là khổ tận đến ngày cam lai?"
Nàng rằng: “Vì chút hay chơi ,
Đoạn trường tiếng ấy hại người bấy lâu!
Một phen tri kỷ cùng nhau,
Cuốn dây từ đấy về sau cũng chừa."
Chuyện trò chưa cạn tóc tơ,
Gà đà gáy sáng, trời vừa rạng đông.
Quốc ngữChú thích
Lắm“Lầm” người cho đến bây giờ “mới” thôi!
đànKhói trầm cao thấp, tiếng “huyền” gần xa.
Thương“Tẻ” vui bởi tại lòng này,
hay chơiNàng rằng: Vì chút “nghề” chơi,
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1871
Tác giả:
N/A
Loại tài nguyên:
Manuscript, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1871
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Chữ Nôm , Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.