Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Bây giờ một vực một trời,
Hết điều khinh trọng, hết lời thị phi!
Nhẹ như bấc, nặng như chì,
Gỡ ra cho khỏi
Gỡ “cho ra”, “nữa” còn gì là duyên (LVĐ)
Gỡ “cho ra nợ” còn gì là duyên (T.Đ)
còn gì là duyên?
Lỡ làng chút phận thuyền quyên,
Bể sâu sóng cả có tuyền được vay?
Đĩa dầu vơi, nước mắt đầy năm canh.
Sớm khuya hầu hạ đài doanh
Sau câu 1887 bản LVĐ đã chép như sau:
“Tiểu thư chạm mặt, đè tình hỏi tra”.
“Lựa lời nàng mới thưa qua”.
“Phải khi mình lại sót sa nỗi mình”.
“Tiểu thư hỏi lại Thúc Sinh”:
“Cậy chàng tra lấy thực tình cho nao”.
Sinh đà “rát ruột” như bào,
Nói ra chẳng tiện, trông vào “chẳng” đang!
“Những e lại lụy đến nàng”,
“Đánh liều mới sẽ lựa đường hỏi tra”.
“Cúi đầu quì trước sân hoa”,
Thân cung nàng “mới lên” qua một tờ.
“Diện tiền trình với” tiểu thư,
Thoắt “xem” dường “có” ngẩn ngơ chút tình.
.
Nét sầu khôn cưỡng, giọt tình còn hoen
Bản Tăng Hữu Ứng đã chép đoạn này chỉ có ba câu như sau
Nét sầu khôn “gượng”, giọt tình “khôn ngăn”.
“Ra vào thui thủi chiếc thân”,
“Tiểu thư trông mặt xa gần hỏi tra”.
Rồi tiếp theo là câu:
Lựa lời nàng mới thưa qua
.
Tiểu thư trông liếc quở liền
"SA mày nặng mặt bởi duyên cớ gì?"
BÌ tiên giao lại tức thì,
"cậy chàng hỏi nó: "rằng vì làm sao!"