Truyện Kiều, bản 1870
Truyện Kiều, bản 1870
Trang 142 / 233
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Bây giờ kẻ ngược người xuôi,
Biết bao giờ lại nối lời nước non?
Dẫu rằng sông cạn đá mòn,
Con tằm đến chết cũng còn kéo tơ.”
Cùng nhau kể lể sau xưa,
Nói rồi lại nói, lời chưa hết lời.
Mặt trông tay chẳng nỡ rời,
Hoa tì đã động tiếng người nẻo xa.
Nhìn ngừng tủi đứng chân ra ,
Tiểu thư đâu đã hài hoa bước vào.
Cười cười nói nói ngọt ngào,
Hỏi: "Chàng mới ở chốn nào lại chơi?"
Dối quanh sinh mới liệu lời:
"Tìm hoa quá bước, xem người viết kinh."
Quốc ngữChú thích
kéo tơCon tằm đến “thác” cũng còn “vương” tơ (B.T)
Nhìn ngừng tủi đứng chân ra<br>“Nhận” ngừng “nói tủi đứng” ra (LVĐ)<br>“Nhận” ngừng “nuốt tủi đứng” ra (KOM)<br>Chữ “nhận” 忍 có thể bị chép sai là 𥆾 (nhìn). Câu này chép như vậy vừa sai chữ, vừa mất cả âm điệu nên KOM đã sửa lại là “Nhận ngừng nuốt tủi đứng ra”. Chữ 忍 cũng có thể đọc là “nhịn”.<br>Bùi Kỷ - Trần Trọng Kim đã giảng: “Nhận” là đè nén xuống “ngừng” là thương xót. Đây là nói nén cái thương xót xuống. Cũng có ý kiến cho rằng, “ngừng” là nước mắt nhưng điều này cũng chưa hẳn đúng. Chính vì vậy mà Tản Đà mới đổi “Nhận ngừng nuốt tủi” ra là “Ngập ngừng nuốt tủi”.
hài hoaTiểu thư đâu đã “lánh” hoa bước vào (LVĐ)<br> Tiểu thư đâu đã “rẽ” hoa bước vào (KOM)
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1870
Tác giả:
Unknown:
Loại tài nguyên:
Image, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1870
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.