Truyện Kiều, bản 1870
Truyện Kiều, bản 1870
Trang 148 / 233
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Sớm khuya lá bối , phướn mây,
Ngọn đèn khêu nguyệt, tiếng chày nặng sương.
Thấy nàng thông tuệ khác thường,
Sư càng nể mặt, nàng càng vững chân.
Cửa thiền vừa buổi cuối xuân,
Bóng hoa đầy đất, vẻ ngân ngang trời.
Gió quang mưa tạnh thảnh thơi,
Có người đàn việt lên chơi cửa già.
Giở đồ chuông khánh xem qua,
Khen rằng: "Khéo giống của nhà Hoạn nương!"
Giác Duyên thiệt ý lo lường,
Đêm thanh mới hỏi lại nàng trước sau.
Nghĩ rằng khôn nỗi giấu mầu,
Sự mình, nàng mới gót đầu bày ngay:
Quốc ngữChú thích
lá bốiSớm khuya “ra mái” phướn mây (LVĐ)
Cửa thiềnChữ “thiền” là phiên âm của chữ Phạn dhyana tức thiên na có nghĩa là lặng nghĩ suy xét. Đạo Phật lấy sự thanh tĩnh làm đầu nên mới gọi là thiền môn.<br>Quyển “Tầm nguyên từ điển” của Lê Văn Hoè còn ghi chú: “Ta thường đọc và viết lầm là “thiền”. Thực ra “thiền” hay “thuyền” cũng chỉ là phiên âm của chữ Phạn dhyana nên chữ nôm có thể viết 禪 hoặc 船.<br>Bản Bùi Kỷ - Trần Trọng Kim đều viết là “Cửa thuyền”...
vừa buổiCửa thiền vừa “cữ” cuối xuân (B.T)<br> Cửa thiền vừa “đã” cuối xuân (LVĐ)
đầy đấtBóng hoa “rợp” đất, vẻ ngân ngang trời (LVĐ)
thiệt ýGiác Duyên “thực” ý lo lường (LVĐ)
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1870
Tác giả:
Unknown:
Loại tài nguyên:
Image, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1870
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.