Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
"Lánh xa trước liệu tìm đường,
"Ngồi chờ nước đến nên dường còn quê."
Am mây quen lối đi về dầu hương.
Nhắn sang dặn hết mọi đường,
Dọn nhà hãy tạm cho nàng
CHỨA
Bản B in là CHỨA CHÂN, với TÚC + TRỨ. Bản này và C, D cũng đều in là CHỨA CHÂN; có điều đáng lấy làm lạ là cả ba bản Nôm cổ 1871, 1872, 1879 đều không khắc chữ TRỨ bình thường mà khắc chữ CHỨ với nghĩa là “dáng chim bay”. Riêng bản A in TRÚ CHÂN.
chân.
Những mừng được chốn an thân,
Vội vàng nào kịp tính gần tính xa.
Bạc bà học với Tú bà đồng môn.
Thấy nàng lạt phấn
NHÀM
Hai bản 1871, 1872 đều khắc THẤY NÀNG LẠT PHẤN SÀM SON. Bản 1879 cũng khắc gần giống thế: THẤY NÀNG LẠT PHẤN BẠT (?) SON. Nhưng lối diễn đạt kiểu cổ điển này đều nhằm khen sắc đẹp Thúy Kiều làm cho phấn phải bị LẠT đi, son phải bị át đi (BẠT) hoặc phải bị NHÀM, (theo kiểu văn ngôn). Nhưng lối khen theo cú pháp lắt léo đó không dễ nhận ra. Vì vậy đến bản B thì đổi thành: THẤY NÀNG MẶN PHẤN TƯƠI SON. Riêng ở bản A: LẠT PHẤN TƯƠI SON rất khó giải nghĩa vì pha tạp 2 lối!
son,
Mừng thầm được
THÓP
Ở A là ĐƯỢC MÓN; ở B là ĐƯỢC MỐI; ở C, D là ĐƯỢC BUỔI; ở bản này ĐƯỢC THÓP: bốn dị bản cả thảy! Ở câu sau (2091) chỉ 2 dị bản: Ơ A, B: ĐẶT ĐỂ; ở C, D, DMT: ĐẶT BỎ.
bán buôn có lời.
Nàng đà
SỚN SÁC
Hai bản 1871, 1879 khắc in LỚN SỢ kiểu như CẢ KINH, CẢ SỢ. Bản 1872 thay bằng một từ láy âm: SỚN SÁC, tức nay NHỚN NHÁC (xin chú ý: SỚN SÁC = NHỚN NHÁC, theo KTTĐ). Bản B đổi chữ nhưng vẫn đọc NHỚN NHÁC/SỚN SÁC. Bản A quay lại LỚN SỢ.
Câu sau đó (tức câu 2093) cũng rắc rối ở 2 điểm:
- Hai chữ 3, 4: XUA ĐUỔI ở A; XUI GIỤC ở B; còn ở ba bản Nôm cổ 1871, 1872, 1879 thì XOI DÓI (XOI như trong XOI BÓI, DÓI như trong DỞ DÓI; Ở KTTĐ XOI BÓI và DỞ DÓI đồng nghĩa).
- Chữ cuối: CHO LIỀN ở cả A, B, C, D, ở cả bản này; CHO LÊN ở bản L, nhưng có lẽ nên đọc CHO LEN (= cho nhiều thêm, xem HTC: ĐẦY LEN = “đầy ắp ắp”).
rụng rời lắm phen.
Lấy lời hung hiểm ép duyên Châu Trần.
Rằng: "Nàng muôn dặm một thân,
“Lại mang nhứng tiếng dữ
GẦN
Chữ GẦN khắc nhầm thành chữ XA.
lành xa.
Khéo oan gia của phá gia,
"Còn ai dám chứa vào nhà nữa đây.