The 1866 edition of The Tale of Kiều
The 1866 edition of The Tale of Kiều
Page 53 / 136
Tips: Click on any Hán-Nôm character to look it up in the dictionaries.
Thờ ơ gió trúc mưa mai ,
Ngẩn ngơ trăm nỗi, giùi mài một thân .
Ôm lòng đòi đoạn xa gần,
Chẳng vò mà rối, chẳng dần mà đau!
Nhớ ơn chín chữ cao sâu,
Một ngày một ngả bóng dâu tà tà.
Dặm ngàn nước thẳm, non xa,
Nghĩ đâu thân phận con ra thế này!
Sân hoè đôi chút thơ ngây,
Trân cam , ai kẻ đỡ thay một mình?
Nhớ lời nguyện ước ba sinh ,
Xa xôi ai có biết tình chăng ai?
Khi về hỏi liễu Chương Đài ,
Cành xuân đã bẻ cho người chuyên tay!
Tình sâu, mong trả nghĩa dày,
Hoa kia đã chắp cây này cho chưa?
Mối tình đòi đoạn vò tơ,
Giấc hương quan luống lần mơ canh dài.
Song sa vò võ phương trời,
Nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng.
Lần lần thỏ bạc ác vàng ,
Xót người trong hội đoạn tràng đòi cơn!
Đã cho lấy chữ hồng nhan,
Làm cho, cho hại, cho tàn, cho cân !
Modern VietnameseNote
gió trúc mưa maiGió thổi trên cành trúc, mưa điểm trên hoa mai, đó là những cảnh đẹp ai cũng thích ngắm (thế mà Thuý Kiều vẫn thấy thờ ơ).
giùi mài một thânthui thủi một mình.
Ôm lònggiữ lấy ở trong lòng không để lộ ra.
dầnđập liên tiếp cho dập, cho mềm ra.
chín chữnói công lao khó nhọc của cha mẹ nuôi dạy con cái. Chín chữ ấy gồm có: “sinh” (đẻ ra), “cúc” (nâng đỡ), “phủ” (vuốt ve), “súc” (nuôi cho bú mớm), “trưởng” (nuôi cho khôn lớn), “dục” (dạy dỗ),“cố” (trông nom), “phục” (xem tính tình mà dạy bảo), “phúc” (gìn giữ).
bóng dâubóng mặt trời xế trên ngọn dâu, dùng để ví với lúc tuổi già xế bóng.
Sân hoèsân có trồng cây hoè, chỉ sân nhà cha mẹ. Theo Tống sử, Vương Hựu có trồng ba cây hoè ở sân va nói con cháu mình tất có người làm đến tam công. Về sau người con thứ ba là Vương Đán làm đến chức tể tướng. Do điển này người ta thường dùng “sân hoè” để chỉ nhà có con cháu hiển đạt.
đôi chútchỉ Thuý Vân và Vương Quan.
Trân camngon ngọt, chỉ những thức ăn ngon mà con cái phụng dưỡng cha mẹ.
nguyện ước ba sinhlời thề ước được kết thành vợ chồng. Xem chú thích câu 257.
liễu Chương Đàitheo “Toàn đường thi thoại”, Hàn Hoành người đời Đường, có lấy một người kỹ nữ tên là Liễu thị rồi phải đi làm quan xa, đã để nàng ở lại Tràng An tại đường Chương Đài. Không may kinh đô có biến, Liễu thị bị tướng Phiên cướp mất. Khi loạn được dẹp yên, Hàn Hoành có gửi thư về hỏi thăm Liễu thị trong đó có mấy câu thơ: “Chương Đài liễu, Chương Đài liễu, tích nhật thanh thanh kim tại phủ? Túng sử trường điều tự cựu thuỳ, dã ưng phan thiết tha nhân thủ” = (Cây liễu ở Chương Đài, cây liễu ở Chương Đài, ngày trước xanh xanh nay có còn không? Cho dù cành dài còn buông rủ như cũ, thì có lẽ cũng đã bị bẻ vào tay người khác rồi). Về sau nhờ có Hứa Tuấn mà Liễu thị lại được trở về với Hàn Hoành. Cả câu này và câu 1262 ý nói khi chàng Kim ở Liêu Dương về hỏi
hương quancổng làng, chỉ quê nhà. “Giấc hương quan” là giấc mơ về quê nhà.
lần mơlần theo canh dài để tìm lại trong giấc mơ hình ảnh quê nhà.
Song sasong cửa có treo bức màn the.
hoàng hôn(“hoàng”: vàng, “hôn”: tối) lúc trời sắp tối, khi trời đã vàng dần. Thơ Chu Thục Chân: “Khấp tổn song mâu dục đoạn trường, phạ hoàng hôn đáo hựu hoàng hôn.” = Khóc nhoà con mắt ruột đau, hôm nay chiều tối, hôm sau tối trời.
thỏ bạc ác vàngcả câu ý nói lần lượt đêm qua ngày tới, ngày này sang ngày khác. Xem chú thích câu 79.
cho câncho xứng, Cả câu ý nói làm cho cái hồng nhan phải tàn phai mới xứng đáng với cái số bạc mệnh.
Title:
The 1866 edition of The Tale of Kiều
Authors:
N/A
Resource Types:
Text, Manuscript
Place of Publication:
Vietnam
Date Created:
1866
Formats:
Digital
Languages:
Han-Nom, Vietnamese
Subjects:
Nôm script--Vietnam, Vietnamese classical literature, Vietnamese literature
Access Condition:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.