Truyện Kiều, bản 1866
Truyện Kiều, bản 1866
Trang 11 / 136
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Hiên tà gác bóng chênh chênh,
Nỗi riêng, riêng trạnh tấc riêng một mình.
Cho hay là thói hữu tình,
Đố ai dứt mối tơ mành cho xong!
Chàng Kim từ lại thư song ,
Nỗi nàng canh cánh bên lòng biếng khuây.
Sầu đông càng khắc càng đầy ,
Ba thu dọn lại một ngày dài ghê!
Mây Tần khoá kín song the ,
Bụi hồng liệu nẻo đi về chiêm bao .
Tuần trăng khuyết, đĩa dầu hao,
Mặt mơ tưởng mặt, lòng ngao ngán lòng.
Buồng văn hơi lạnh như đồng,
Trúc se ngón thỏ, tơ chùng phím loan .
Mành Tương phân phất gió đàn,
Hương lây mùi nhớ, trà khan giọng tình .
Ví chăng duyên nợ ba sinh ,
Làm chi đem thói khuynh thành trêu ngươi.
Bâng khuâng nhớ cảnh nhớ người,
Nhớ nơi kỳ ngộ vội dời gót đi.
Một dòng cỏ mọc xanh rì,
Nước ngâm trong vắt, thấy gì nữa đâu!
Gió chiều như gợi cơn sầu,
Vi lau hiu hắt như màu khảy trêu.
Quốc ngữChú thích
Đố ailà chỉ Kim Trọng, ý nói Kim Trọng và Thuý Kiều đã có tình ý với nhau thì khi trong thấy bông liễu bay sang đó Kim Trọng gỡ mối tơ mành cho được (“mành”: nói về sợi nhỏ).
thư songchỗ cữa sổ phòng đọc sách, tức phòng đọc sách.
Sầu đông càng khắc càng đầynên đọc là “Sầu đong càng lắc càng đầy”. Ý nói sầu nhớ vô cùng, nếu đem mà đong thì càng lắc càng đầy, không vơi đi được. Ca dao có câu: “Ai đi muôn dặm non sông, để ai chất chứa sầu đong vơi đầy”. Bản LVĐ chép là: Sầu “đông” càng “khắc” càng đầy.
Ba thuba mùa thu, tức ba năm. Ta thường lấy mỗi mùa để chỉ một năm như “ba xuân”, “ba đông”.
Mây TầnTấn thư có câu: “Tần vân như mỹ nhân” (mây Tần như người đẹp). Ở đây chữ “Tần” chỉ được dùng cho đẹp lời.
song thecửa sổ có treo màn the.
Bụi hồng liệu nẻo đi về chiêm baocâu này và câu trên có thể hiểu là: Cô Kiều cứ ở hoài trong phòng không ra ngoài nên Kim Trọng chỉ còn cách tìm về trong mộng để gặp mặt người yêu. “Hoa Tiên” cũng có câu: “Bụi hồng dứt nẻo đi về chiêm bao”. “Bụi hồng” trong câu 250 có nghĩa là cảnh phồn hoa náo nhiệt. Đường phú có câu: “Hồng trần một đoạn ...” (Chiêm bao cách đám bụi hồng ...) Xem thêm câu 3046: Còn chen vào chốn “bụi hồng” làm chi?
ngón thỏngòi bút lông thỏ, đầu nhọn.
phím loanphím đàn gắn bằng keo loan. Cả câu ý nói: Kim Trọng tương tư đến nỗi bỏ cả học tập (bút để khô cả ngọn), chán cả gảy đàn (lâu ngày dây cũng chùng cả đi).
Mành Tươngbức mành ngoài đan bằng tre, phía trong kẹp the màu vàng. Sở dĩ gọi là mành Tương vì liên quan đến điển hai bà Nga Hoàng và Nữ Anh (xem chữ mạch Tương câu 238. Hai bà nghe tin vua Thuấn chết khóc quá thảm thiết, nước mắt vẩy vào các bụi trúc xung quan khiến cho các thân trúc đều thành lốm đốm. Thứ mành làm bằng trúc có vỏ lốm đốm này gọi là “Tương phi trúc”.
khan giọng tình(khan: khô ráo, thiếu) ý nói Kim Trọng vì tương tư Thuý Kiều nên uống trà chẳng thấy ý vị tình tứ gì.
ba sinhdo chữ “tam sinh” là ba kiếp sống của con người (quá khứ, hiện tại, vị lai). Cả câu ý nói Kim Trọng và Thuý Kiều có duyên nợ từ kiếp này qua kiếp khác với nhau phải kết duyên vợ chồng.
thói khuynh thànhthói làm say đắm lòng người. Cả câu ý nói: Nếu không có duyên nợ vợ chồng với nhau thì làm chi mà lại đem sắc đẹp để trêu ngươi như vậy.
kỳ ngộsự gặp gỡ kỳ lạ. Từ câu 259 đến câu 264 nói đến việc Kim Trọng trở lại thăm chỗ đã gặp Thuý Kiều hôm đi dự hội đạp thanh (nơi kỳ ngộ) nhưng nay chỉ thấy phong cảnh tiêu điều buồn bã.
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1866
Tác giả:
N/A
Loại tài nguyên:
Manuscript, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1866
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Chữ Nôm , Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.