Truyện Kiều, bản 1866
Trang bị thiếu
Trang 20 / 136
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Chày sương chưa nện cầu Lam ,
Sợ lần khân quá ra sàm sỡ chăng?"
Nàng rằng: "Hồng diệp xích thằng,
Một lời cũng đã tiếng rằng tương tri .
Đừng điều nguyệt nọ hoa kia,
Ngoài ra ai lại tiếc gì với ai."
Chàng rằng: "nghe nổi Cầm đài ,
Nước non luống những lắng tai Chung Kỳ."
Thưa rằng: "Tiện kỹ sá chi!
Đã lòng dạy đến, dạy thì phải vâng."
Hiên sau treo sẵn cầm trăng ,
Vội vàng sinh đã cầm nâng ngang mày .
Nàng rằng: "Nghề mọn riêng tay,
Làm chi cho nặng lòng này lắm thân ?"
So dần dây vũ dây văn ,
Bốn dây to nhỏ theo vần cung vấn.
Khúc đâu Hán Sở chiến trường ,
Nghe ra tiếng sắt, tiếng vàng chen nhau.
Khúc đâu Tư mã Phượng cầu ,
Nghe ra như oán, như sầu phải chăng!
Kê Khang này khúc Quảng lăng .
Một rằng lưu thuỷ, hai rằng hành vân.
Quá quan này khúc Chiêu Quân ,
Nửa phần luyến chúa, nửa phần tư gia.
Quốc ngữChú thích
Chày sươngChày sương: chày giã thuốc huyền sương mà bà mẹ của Vân Anh đòi hỏi Bùi Hàng phải tìm cho được để làm đồ dẫn cưới (xem chú thích câu 266).
chưa nện cầu LamChưa nện cầu Lam: ý nói chưa có chày ngọc để giã thuốc huyền sương thì chưa thành vợ chồng, chưa thực kết duyên làm vợ chồng.
tương triTương tri: cùng biết lòng nhau.
Cầm đàiCầm đài: cái đài ngồi gảy đàn. Các người gảy đàn danh tiếng thường có một cầm đài. Bá Nha có cầm đài ở huyện Lỗ Sơn, tỉnh Hà Nam.
Tiện kỹTiện kỹ: nghề mọn, lời nói khiêm tốn của Thuý Kiều.
cầm trăngCầm trăng: tức nguyệt cầm, cây đàn nguyệt.
ngang màyNgang mày: nâng cây đàn cao ngang tầm mắt tỏ ý quí trọng.
lắm thânLắm thân: lắm ru, lắm thay.
dây vũDây vũ: dây to, thường gọi là dây dài.
dây vănDây văn: dây nhỏ, thường gọi là dây tiếu.
Hán Sở chiến trườngHán Sở chiến trường: bãi chiến trường giữa quân Hán và quân Sở. Cuối đời Tần, Lưu Bang (Hán Cao Tổ) và Hạng Võ (Sở Bá Vương) cùng khởi binh đánh Tần, sau lại tranh nhau thiên hạ, đánh nhau nhiều trận kịch liệt.
Tư mã Phượng cầuTư mã Phượng cầu: Tư mã Tương Như, người đời Hán, một hôm đến nhà Trác Vương Tôn dự tiệc. Tương Như có gảy một khúc đàn Phượng cầu hoàng để tỏ tình với con gái Trác Vương Tôn là nàng Văn Quân. Văn Quân cảm tiếng đàn, đêm ấy nàng bỏ nhà trốn theo Tương Như.
Kê KhangKê Khang: Kê Khang, người đời Tam Quốc, một đêm gảy đàn ở đình Hoa Dương, bỗng có người khách lạ tới, dạy cho khúc Quảng lăng tán, âm điệu tuyệt hay.
Quảng lăngQuảng lăng: tên của khúc đàn, nay không được lưu truyền nữa. Cả câu ý nói tiếng đàn của Thuý Kiều nghe ra thanh thoát nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi.
Quá quanQuá quan: qua cửa ải, khi Chiêu Quân bị cống sang Hổ.
Chiêu QuânChiêu Quân: tên tự là Vương Tường, cung nữ thời Hán Nguyên đế vì không chịu lo lót với Mao Diên Thọ nên bị gả cho chúa Thiền Vu.Khi Chiêu Quân vào bái biệt, nhà vua mới biết là nàng đẹp có ý muốn lưu lại nhưng không được nữa. Khi qua cửa ải, Chiêu Quân có gảy khúc đàn tỳ bà để tỏ lòng nhớ nước nhớ nhà vô hạn.
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1866
Tác giả:
N/A
Loại tài nguyên:
Manuscript, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1866
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Chữ Nôm , Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.