Truyện Kiều, bản 1866
Truyện Kiều, bản 1866
Trang 22 / 136
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Đã cho vào bậc bố kinh ,
Đạo tòng phu lấy chữ trinh làm đầu.
Ra tuồng trên Bộc, trong dâu,
Thì con người ấy ai cầu làm chi!
Phải điều ăn xổi ở thì.
Rằng trăm năm, nỡ bỏ đi một ngày!
Ngẫm duyên kỳ ngộ xưa nay,
Lứa đôi ai dễ đẹp tày Thôi Trương .
Mây mưa đánh đổ đá vàng,
Quá chiều nên đã chán chường yến anh .
Trong khi tựa cánh trên cành,
Mà lòng ngâm nghe đã trình một phen!
Mái tây để lạnh hương nguyền,
Cho duyên đằm thắm ra duyên bẽ bàng.
Gieo thoi trước chẳng giữ giàng,
Để sau nên thẹn cùng chàng bởi ai?
Vội chi liễu ép hoa nài,
Còn thân ắt cũng đền bồi có khi."
Thấy lời đoan chính dễ nghe,
Chàng càng thêm nể thêm vì mười phân.
Bóng tàu vừa lạt vẻ sân ,
Tin đâu đã thấy cửa ngăn gọi vào.
Nàng thì vội trở buồng đào,
Sinh thì dạo bước sân đào vội ra.
Quốc ngữChú thích
bố kinh(“bố”: vải, “kinh”: gai) do chữ “bố quần kinh thoa” là quần vải thoa gai, chỉ người vợ hiền vì xưa kia nàng Mạnh Quang, vợ của Lương Hồng (người đời Đông Hán), chỉ dùng những thứ đồ giản dị ấy.
Đạo tòng phuđạo của người đàn bà khi lấy chồng trước hết là phải giữ lấy chữ trinh làm đầu và phải phục tòng chồng trong cuộc sống chung.
ăn xổi ở thìý nói tạm bợ, không tính tới chuyện lâu dài về sau. (“xổi”: tạm bợ để cho có mà dùng ngay: dưa muối xổi, buôn xổi).
Thôi Trương(“Thôi”: Thôi Oanh Oanh, “Trương”: Trương Quân Thuỵ). Trương sinh, người đời Đường gặp nàng Thôi ở chùa Phổ Cứu. Hai bên đi lại với nhau thân thiết. Sau chàng Trương phụ tình Oanh Oanh đi lấy người khác.
Mây mưanói việc trai gái ân ái với nhau. Xem chú thích câu 439.
đá vànglời hẹn ước thuỷ chung với nhau được ghi tạc vào vàng đá. Cả câu ý nói vì sự ân ái trước nên không giữ được mối tình cho chung thuỷ.
chán chường yến anhchán bỏ tình yêu đương. Cả câu ý nói nàng Thôi vì sớm chiều chàng Trương, tự do ân ái, nên sau chàng Trương mới chán mà bỏ nàng Thôi.
Mái tâydịch ở chữ “Tây sương” là mái tây chùa Phổ Cứu nơi Thôi Oanh Oanh gặp Trương Quân Thuỵ ở đó.
Gieo thoiném cái thoi dệt vải. Theo Tấn thư, Tạ Côn đời Tấn thường hay trêu ghẹo cô hàng xóm; có lần đã bị cô lấy con thoi ném vào mặt làm gẫy mất hai răng. Sau người ta dùng chữ “gieo thoi” để chỉ thái độ người con gái biết giữ mình để bảo toàn tiết hạnh.
Bóng tàubóng mái nhà.
vẻ sânnên đọc là “vẻ ngân”: vẻ bạc của ánh trăng. Cả câu ý nói bóng của mái nhà in trên sân đã không còn đậm nữa vì ánh trăng đã bị mờ đi khi trời dần sáng.
cửa ngăncổng ngõ, của ngoài đường cái, ngăn cách sân với ngoài đường, thuộc nhà Kim Trọng.
sân đàosân có trồng cây đào ở bên cửa sổ. Xem chú thích câu 446: chữ “song đào”.
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1866
Tác giả:
N/A
Loại tài nguyên:
Manuscript, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1866
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Chữ Nôm , Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.