Truyện Kiều, bản 1870
Truyện Kiều, bản 1870
Trang 145 / 233
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Thân ta, ta phải lo âu ,
Miệng hùm, nọc rắn ở đâu chốn này!
Ví không chắp cánh cao bay,
Rào cây lâu cũng có ngày bẻ hoa!
Phận bèo bao quản nước sa,
Lênh đênh đâu nữa cũng là lênh đênh.
Chỉn e quê khách một mình,
Tay không chưa dễ tìm vành ấm no!"
Nghĩ đi, nghĩ lại quanh co.
Phật tiền sẵn có mọi đồ kim ngân.
Bên mình dắt để hộ thân,
Lần nghe canh đã một phần trống ba.
Cất mình qua ngọn tường hoa,
Lần đường theo bóng trăng tà về tây.
Quốc ngữChú thích
lo âuThân ta, ta phải “đăm” âu (LVĐ)
Miệng hùm, nọc rắnHai thứ này tuy độc nhưng còn chưa độc bằng bụng người đàn bà. Thơ cổ có câu rằng: 猛 虎 口 中 劍, 長 蛇 尾 上 針. 兩 般 猶 未 毒, 最 毒 婦 人 心. “Mãnh hổ khẩu trung kiếm, tràng xà vĩ thượng châm. Lưỡng ban do vị độc, tối độc phụ nhân tâm. (Cái gươm ở trong miệng con hổ dữ, cái kim ở trên đuôi con rắn dài; hai thứ đó còn chưa là độc, rất độc thời là bụng người đàn bà”).
Rào cây“Trèo” cây lâu cũng có ngày bẻ hoa (LVĐ)<br>Bản LNP và các bản T.H.Ư, DMT và KOM đều chép là “rào”. <br>Bản QVĐ chép là “trồng cây”.<br>Bản LVĐ chép là “trèo cây”. Kể ra “trèo cây” thì không ổn nghĩa bằng “rào cây”.
quê kháchChỉn e quê “quán” một mình (LVĐ)
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1870
Tác giả:
Unknown:
Loại tài nguyên:
Image, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1870
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.