Truyện Kiều, bản 1870
Truyện Kiều, bản 1870
Trang 150 / 233
Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Những mừng được chốn an thân,
Vội vàng nào kịp tính gần, tính xa.
Nào ngờ những tổ bợm già,
Bạc bà học với Tú bà đồng môn!
Thấy nàng lạt phấn sạm son ,
Mừng thầm được dịp bán buôn có lời.
Hư không đặt để nên lời,
Nàng đà nhớn nhác , rụng rời lắm phen.
Mụ càng xua đuổi cho liền,
Lấy lời hung hiểm, ép duyên Châu Trần.
Rằng: "Nàng muôn dặm một thân,
Lại mang lấy tiếng dữ gần lành xa.
Giống oan gia, của phá gia,
Còn ai dám chứa vào nhà nữa đây!
Quốc ngữChú thích
nhữngNào ngờ “cũng” tổ bợm già (LVĐ)
lạt phấn sạm sonThấy nàng “mặn” phấn “tươi” son (KOM)<br>Tức nhạt phấn phai son, ý nói để mộc mạc, không son phấn gì mà cũng đẹp. Chữ 讒 có người đọc là “nhàm” vì chữ ấy khó hiểu nghĩa nên Kiều Oánh Mậu mới sửa lại là “mặn phấn tươi son”. (Xem thêm trang 524)
được dịpMừng thầm được “buổi” bán buôn có lời (LVĐ)<br> Mừng thầm được “mối” bán buôn có lời (KOM)
đặt đểHư không “bỏ” để nên lời (LVĐ)
nhớn nhácNàng đà “lớn sợ” rụng rời lắm phen (LVĐ)<br> (KOM cũng chép là “nhớn nhác”)
xua đuổiMụ càng “xui” đuổi cho liền (LVĐ)<br> Mụ càng “khua dục” cho liền (KOM)
Giống“[Hại]” oan gia, của phá nhà (LVĐ)
Tiêu đề:
Truyện Kiều, bản 1870
Tác giả:
Unknown:
Loại tài nguyên:
Image, Text
Nơi xuất bản:
N/A
Ngày tạo:
1870
Định dạng:
Digital
Ngôn ngữ:
Hán Nôm, Tiếng Việt
Chủ đề:
Văn học Việt Nam cổ điển, Văn học Việt Nam
Điều kiện truy cập:
Open access for educational and research purposes; commercial use prohibited.