Tips: Nhấp vào kí tự Hán Nôm để tra cứu trong từ điển.
Đã nên quốc sắc thiên hương,
Một cười này hẳn nghìn vàng chẳng ngoa!
Về đây
nước
Về đây “từ” trước bẻ hoa (LVĐ)
trước bẻ hoa,
Vương tôn quý khách ắt là đua nhau.
Hẳn ba trăm lạng kém đâu,
Cũng đà vừa vốn còn sau là lời.
Miếng ngon kề đến tận nơi,
Vốn nhà cũng tiếc, của trời cũng tham.
Đào tiên đã bén tay phàm,
Thì vin
cành quít
Tản Đà có nhận xét như sau: “Cứ tôi xét về câu này thời (các lời chú giải ở các bản khác) đều không phải là nguyên ý của tác giả. Khúc văn này, một câu trên sáu chữ “Đào tiên đã bén tay phàm”, tác giả đã ấn định là như ý, hạ một vần “cam” ở câu dưới lại là đắc ý lắm... Theo thể văn chỉ có đặt: “Thời vin cành đào” là xuôi nghĩa, mà chữ “đào” lại là tiếng bằng không thể đặt được... Trong khi quẫn bách về một chữ, mà lại tiếc cái bóng bảy của một câu, tác giả mới đem chữ “quít” đặt tạm đó để thế nghĩa cho chữ “đào”, mà dưới ăn đi với chữ “cam”, rất là có hứng thú... Văn chương cho đến chỗ ấy, thật là ngang tàng; ngoài cụ Nguyễn Du, ít người dám có chữ như thế.”
Nay ta đọc đến câu này, biết đó là chữ “quít” mà cứ nhận nghĩa cho nó là chữ “đào”, ấy là tri kỷ của tác giả.
cho cam sự đời.
Dưới trần mấy mặt làng chơi,
Chơi hoa đã dễ mấy người biết hoa!
Mượn màu chiêu tập lại là còn nguyên.